Tôi giả vờ hắng giọng. “Ơ… Amin vẫn chưa ngủ à…??? Đây hả… Mẹ ơi, con muốn lấy chăn cho con nhỏ ở trên nóc tủ này, đêm qua con tè dầm…!!! Đến đây, nhanh lên, đừng có mà…!!! Sao mà hơi dài…!!!” Hồng Thảo nói là tôi. Tôi từ từ đứng dậy và với tay lên tủ. “Cái màu đỏ là màu xanh, Hồng Thảo…???” Tôi hỏi lại trong khi cả hai tay sờ soạng cái kệ phía trên một lần trong tủ. Không phải tùy tiện mà tôi sử dụng vải buộc mà tôi đã dùng rải rác trên sàn nhà, bởi vì khi tôi nhẹ nhàng nới lỏng các que kote của mình, các dây buộc sẽ lỏng ra. Sau đó là thân kote của tôi, đơn giản, cứng và đầu nhẵn nhụi như con cá trê. “Hehe…Amen, thật là một tấm vải…!!!”